Nhìn thấy toàn bộ thân xe giúp căn khoảng cách với vật cản, đổi lại cảm giác tốc độ giảm và dễ vào cua nhanh quá mức.
Phân phối lực phanh dồn về trước là mặc định an toàn.
Nhiều người mới thắng gấp giữa khúc cua thay vì trước khi vào cua, khiến xe mất đà và trượt bánh sau.
So sánh đồ thị tốc độ của hai vòng chạy cho biết thời gian mất ở đâu, chính xác hơn nhiều so với cảm giác chủ quan.
Mặt đường gồ ghề lại đòi hỏi giảm xóc mềm để bánh bám mặt đường, cứng quá thì xe nảy và mất lực bám liên tục.
Góc nhìn từ trong buồng lái chính xác hơn khi căn cua nhưng lại hạn chế tầm quan sát hai bên khi có xe đang vượt.
Điểm số tăng dần theo góc cho đến một ngưỡng, vượt ngưỡng đó thì xe xoay ngang và mất toàn bộ chuỗi đang tích.
Địa hình gồ ghề làm xe nảy lên, mất độ bám đường tạm thời.
Xe cực nhanh nhưng khó điều khiển chỉ phát huy trong tay người đã thuộc đường, còn với người mới thì nó chậm hơn xe thường.
Đua tính giờ không có đối thủ trên đường.
Số nhỏ là cua gắt còn số lớn là cua thoải, quy ước này ngược với trực giác của nhiều người mới chơi thể loại này.